Chống trầy, chống chói mắt, chống mất tập trung, chống làm phiền…

Chống trầy, chống chói mắt, chống mất tập trung, chống làm phiền…

Chiếc kính chiếu hậu này chỉ ưu ái người đẹp mà thôi, những người khác không thấy hình, kể cả cameraman.
Anh D. nghệ sĩ đương đại nổi tiếng yêu chị J. tóc vàng mắt xanh, thế là chẳng thèm đếm xỉa đến việc họ chưa có giấy kết hôn, bé Th. ra đời cái oạch.
Cách đây ít lâu đến nhà tôi dự tiệc, anh D. có tâm sự với bàn dân thiên hạ chuyện đi làm giấy khai sinh cho hoàng tử bé của anh.
Vì bố mẹ chưa có giấy kết hôn, nên phải làm “thủ tục khai nhận cha, mẹ con” gồm 11 loại giấy tờ, trong đó có giấy làm chứng của 4 người bạn kèm theo bản sao công chứng chứng minh nhân dân hoặc hộ chiếu của họ. Giấy làm chứng này có câu (theo mẫu sẵn): “Tôi biết rõ cháu… là con đẻ của anh… và chị…”. Nghe anh D. kể đến đây, tất cả mọi người đều tròn mắt ồ lên: “Làm thế nào mà BIẾT RÕ được chuyện này nhể?”. Anh D. bảo: “Thì thế. Anh nhờ 4 thằng bạn hoạ sĩ của anh (kể 4 tên hoạ sĩ toàn hạng rách giời rơi xuống) làm chứng, chúng bèn bảo: “Tao làm thế nào mà BIẾT RÕ được. Ra pháp luật, tao ứ dám nói dối, cứ biết sao nói vậy thôi”.
Vậy là một anh ghi: “Tôi xin cam đoan tôi đã chứng kiến anh D. xxx chị J”. Anh khác tả chi tiết hơn: “Tôi xin cam đoan đã nhìn thấy anh D. ‘cụ thể” với chị J”. Tên khác còn thô lậu hơn nữa, miêu tả cực kỳ sống động những chi tiết về âm thanh, màu sắc, mùi vị, cường độ… mà tớ nóng mặt chả dám nhắc lại ở đây. Rồi tất cả đều hoang mang kết luận: “Tuy nhiên, chúng tôi không dám chắc cháu Th. là kết quả của lần xxx đó giữa anh D. và chị J., hay một lần xxx khác của anh chị mà chúng tôi không có dịp chứng kiến”. Có tên bạn còn tàn nhẫn chua thêm: “Tôi cũng không dám chắc cháu Th. là kết quả của lần xxx ấy giữa chị J. với anh D. hay là với anh nào khác”.
Kết thúc (theo mẫu): “Tôi xin cam đoan những lời làm chứng của mình là hoàn toàn đúng sự thật, nếu sai tôi xin chịu hoàn toàn trách nhiệm trước pháp luật”.
Nghe chuyện này, một tay tiến sĩ đến từ Anh Quốc cứ vừa cấu tay mình vừa kêu lên: “Nhẽ nào lại thế! Nhẽ nào lại thế! Tôi biết nhiều nước trên thế giới có những quy định luật pháp hết sức phi lý và lạc hậu nhưng chưa bao giờ được nghe một quy định nào ngu xuẩn và phi khoa học như thế!”. Tớ khó chịu nhìn tay mọt sách này. Y đúng là kém may mắn bị sinh ra ở một nước tư bản giãy chết nên đầu óc thô sơ quá. Những người làm luật ở nước ta đương nhiên không ngốc, đó chỉ là một cách họ góp phần bảo vệ truyền thống văn hoá cao đẹp của chúng ta mà thôi. Cái bọn ăn cơm trước kẻng ấy, không thể gọt đầu trôi sông nữa thì cũng phải hành cho bõ ghét, phải giễu cợt cho chúng biết thế nào là làm điều tuy là một trong những quyền cơ bản của con người nhưng lại “không phù hợp” với văn hoá truyền thống Việt Nam chứ!
À, quên, theo quy định, lệ phí cho mỗi lần khai nhận cha, mẹ, con như thế này chỉ có mỗi… 1 triệu đồng thôi ạ. Nhà cháu ở quê ra, thân cô thế cô, vô giáo dục tình dục, trót nhỡ nhàng với ông chủ hay anh thợ hồ thuê nhà cùng xóm, thì cứ đợi bao giờ nằm mơ thấy 1 triệu hãy nghĩ đến việc đi làm giấy khai sinh cho con nhé!
Source: Dạ Thảo Phương & TTVH
Theo bài viết “Laptop mỏng nhẹ không thể thiếu ổ SSD”, hãng Intel đã sản xuất ổ đĩa SSD X25M với tốc độ quay 7200 RPM, tương đương với ổ Baracuda 500GB, nhưng thực chất, ổ SSD không cần phải quay để làm việc.

Lần tìm lại bài viết gốc (tại đây) thì NG phát hiện bài báo gốc đã nói: “Chris Saleski from Intel’s Storage Technologies Group demonstrated an Intel 80GB X25M solid-state drive crushing 7,200-rpm, 500GB Seagate Barracuda drives in benchmarks“, câu này có nghĩa là: “Chris Saleski từ Intel’s Storage Technologies Group đã trình diễn một ổ đĩa SSD 80GB X25M đánh bại một ổ đĩa Seagate Barracuda 500GB, 7200 RPM về mặt hiệu năng”.
Con số 7200 RPM là của ổ Baracuda, nay được gán cho ổ SSD.
Như vậy chứng tỏ bác nào dịch bài này chả biết SSD là cái gì cả, nên mới dịch bậy như vậy. Đọc bài này làm mình nhớ tới câu: “Rắn là một loài bò, sát không chân, sát không chân”
Source: Nam Già

Sáng qua vào bệnh viện thăm nhỏ em nuôi chuẩn bị thay van tim, thấy em tái xanh mà ái ngại, tiền phẫu thuật khá lớn, mình không giúp được nhiều, máu lại không trùng, nếu khớp đã cho nó vài lít, xài dư có thể làm tô tiết canh đậu phụng, tuần sau nó lên dĩa mà thiếu máu chắc delay đến khi đủ , hy vọng nó còn trẻ phẻ không đến mức đứt bóng quá sớm, sẽ quay trở lại vô tư lăng xăng như xưa. Nhỏ này giờ phổi cũng có vấn đề nên đêm ho không ngủ được.
Đọc tâm sự trên blog của cô bạn vừa chia tay vĩnh viễn với người bạn thân của mình, chợt thấy cuộc sống mong manh quá. Từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ..
Xem phim gì có con tàu ‘poseidon’ thấy ku đạo diễn bắt diễn viên nói một câu rất hay (để giải thích việc hắn cho các diễn viên ngỏm liên tục) : “Man, there is no reason for who will live or die”. People just pass away, for no reason. Bố khỉ, làm đạo diễn sướng thật!
Cuộc sống lắm lúc vui buồn, nhưng nó luôn hỗ trợ những người chơi nhiệt tình, thật đấy!
Source: Wild Horse blog
Năm kia chú bảo “mày là đứa khá trong họ, có yêu ai thì cũng phải kiếm được người đẹp đẹp cho các em nó nhìn, dâu trưởng thì phải đảm đang, trong tháo ngoài vát để còn… “
Hô hô, chú cứ tưởng thằng cháu mình là thiên thần, muốn gì được nấy hay sao ấy, hô hô, con cái nhà người ta chứ đâu phải mấy cái linh kiện máy tính ngòai chợ mà muốn thế nào nhặt về thế ấy!
Mặc cho chú nói dài dài, thằng cháu chỉ mỉm cười ậm ờ cho qua chuyện, ai ngờ cũng mất đứt mấy buổi chiều. Bao nhiêu kinh nghiệm nhìn người và tán gái một thời của chú hình như vẫn còn chưa nói hết. Chẹp, mấy người được như mình ha?
Tưởng chú nói một lần rồi thôi ai dè năm ngoái chú lại bảo “Thôi cháu ạ, cũng chả cần xinh, có ai sinh ra đã đảm đang tháo vát đâu, chỉ cần người có tâm là được rồi cháu ạ, có tâm rồi người ta sẽ làm được tất cả”.
Khờ khờ, mới có một năm mà chú đã giảm đi mấy tiêu chí rồi, cứ theo chiều hướng này có khi năm nay chú lại bảo “Thôi, đứa nào chịu lấy mày là may mắn lắm rồi cháu ạ!”.
Cũng may chú đặt ra có 3 tiêu chí, mỗi năm giảm một cái, hê hê, vậy là sau 3 năm là mình có thể cưới ai cũng được, thích thật!
Ai đấy đọc bài này mà cũng có ông chú đặt ra 10 tiêu chí thì cứ từ từ, kiểu gì sau 10 năm bạn dẫn ai về xin cưới chú cũng đồng ý! Tớ cá đấy.
Source: Geo’s blog
Năm mình học lớp một, mình xinh trai nhất lớp. Lúc này đã biết phân loại con trai và con gái. Nhưng khi đó với mình con gái vẫn là sinh vật rắc rối, thường xuyên khóc nhè và hay nhún chân khi hát tốp ca – ghét!
Năm lên lớp hai, mình xinh trai thứ nhì lớp. Thằng được coi là xinh trai nhất lớp theo mình thì ẻo lả, trắng như cục bột và chỉ có thể từ trường về nhà nếu được bố mẹ đón. Mặc kệ! Mình chẳng care con gái trong lớp, mình mơ chị Hằng liên đội phó xinh gái nhất trường. Thích nhất là lúc đầu giờ cả trường tập thể dục, chị ý đánh trống. Lúc hát Quốc ca thì chị ý bắt nhịp cho cả trường hát, tay thì kéo cờ. Tóm lại ở trong trường chị ý có địa vị, xinh đẹp, biết hát, lại biết làm việc thành thạo với trống và cờ.
Năm lớp năm. Ngoài mình ra cũng có nhiều thằng xinh trai trong lớp (chúng nó ở đâu chui ra thế nhỉ?). Mình không còn đứng thứ nhì nữa, nhưng cũng chẳng quan trọng. Điều quan trọng là chị Hằng Liên đội phó đã chuyển trường. Mình cũng hiểu ra rằng dù chị ý không chuyển trường thì cũng ngoài tầm với. Mình chuyển sang quan tâm đến em Diệp lớp phó phụ trách học tập kiêm quản ca. Diệp cũng có chức sắc, hát cũng hay, lại học cùng lớp với mình. Diệp thích ăn xí muội Thái, nhưng kệ thôi, Diệp thích thì Diệp bảo bố mẹ mua cho!
Năm lớp bảy. Mình bớt xinh trai dần, cũng chẳng quan trọng. Quan trọng là có vẻ mình chậm lớn hơn các bạn cùng lớp. Tình hình cũng không tệ lắm vì nói chung tầm tuổi này con trai nhỏ người hơn con gái. Diệp có vẻ gắn bó với Hoàng – Chi đội trưởng. Hai đứa học nhóm với nhau suốt ngày, mình thừa biết không phải lúc nào Hoàng đến nhà Diệp cũng chỉ để học nhóm. Nhà mình gần nhà Hoàng, mình sẽ mách bố mẹ nó. Còn Diệp, nếu cần mình có thể nhịn ăn sáng mua xí muội Thái cho Diệp gặm chơi!
Năm lớp Chín. Mình còi nhất lớp, cũng không biết mình xinh trai đứng thứ mấy trong lớp vì đã lâu không thấy ai khen. Đếch cần khen luôn! Hai năm nay Diệp và Hoàng đi học bằng một xe đạp. Bố mẹ Hoàng quản lý con kiểu gì thế không biết? Ứ quan tâm luôn! Thực ra yêu cán bộ lớp có gì hay ho nhỉ? Em Hiền Anh cũng xinh đấy chứ, lại hay cho mình mượn bút. Mấy lần nghỉ ốm toàn em ý chép bài cho, còn mang vở qua tận nhà.
3 năm cấp 3. Mình vẫn còi như thế thôi (không còi hơn đâu nhá!), nhan sắc có vẻ tệ hơn vì mầm tình tua tủa trên mặt. Hiền Anh không thi cùng trường với mình. Năm cuối cấp chia tay chỉ đề nghị mình ghi vài dòng trong lưu bút. Con gái cấp ba dữ quá, toàn kết bạn với con trai ở ngoài trường. Mấy thằng mặt già như rễ cây, chạy xe hai kỳ đến cổng trường đón bạn gái nẹt pô ầm ĩ. Bụt chùa nhà không thiêng mà! Bây giờ mình chỉ mơ có Hiền Anh để đi học cùng, mình có bao nhiêu chuyện để kể nhá, mà cũng thích nghe Hiền Anh kể chuyện nữa cơ.
Đại học. Nhan sắc của mình bị thời gian, khí hậu nóng ẩm nhiệt đới gió mùa ở VN và sự thờ ơ của nữ giới tàn phá không nương tay. Có thằng bạn thân mô tả: “Mặt mày nhìn kỹ lộ rõ cả đầu lâu”. Bây giờ mà có bạn gái thân thì tốt quá! Chẳng cần xinh đâu, tính tình hiền hậu là được, quan trọng là chịu kết bạn với mình. Sớm hôm đi về lẻ bóng buồn quá ai ơi. Nhanh lên không ra trường mất rồi!
Ra trường. Đi làm chỗ này chỗ nọ, chẳng có đồng nghiệp nữ nào thèm liếc. Soi gương thấy mình giống cái điện thoại đời cổ, vỏ xước phím lô, sóng chập chờn pin 1 vạch, thi thoảng lại sụt nguồn. Nói thế nhưng vẫn thèm có bạn gái, xinh thì không dám mơ rồi, ngay cả hiền hậu cũng không cần nốt. Cứ là con gái, mình mẩy tóc tai tứ chi đủ cả là phải lòng ngay.
Up to now. Mình đã quên hẳn thói quen soi gương mỗi buổi sáng. Việt Nam có 2 nhân vật xấu xí nhất trong lịch sử văn học là Trương Chi và Sọ Dừa, 2 vị này nhất định sẽ bớt mặc cảm nếu sống cùng thời với mình. Hy vọng có bạn gái hơi bị mong manh, giống như xem đá bóng, đội nhà bị dẫn trước 3 trái không gỡ, hiện giờ là phút bù giờ thứ 4 của hiệp 2. Thằng bạn thân (lại 1 thằng bạn thân) góp ý chân tình: “Mày hiện giờ không còn quyền đặt tiêu chuẩn bạn gái đâu. Cứ là con gái, trời mưa biết chạy vào nhà là được!”
Ừa nhỉ, tao cũng có cần gì cao xa đâu, trời mưa biết chạy vào nhà là được. Ví dụ trời mưa không vào nhà mà cứ đứng giữa sân ngửa mặt lên cười tao cũng OK, tao sẽ ra sân đứng cạnh cô ấy, 2 đứa nắm tay nhau… cười.
Chú ý : Tên nhân vật đã được thay đổi theo tiêu chí bảo an của Blog
Source: TranBoiChi™ blog, theo VnExpress
Ở một quốc gia mà thuốc men còn được bao cấp, người ta phải xếp hàng trước các pharmacy để chờ mua thuốc. Bỗng từ đâu một người đàn ông hớt hơ hớt hãi vừa chạy đến quầy, vừa la to:
— Cho tôi ưu tiên mua trước, tôi có người nhà đang nằm chờ trên giường!
Mọi người thấy thế ái ngại nhường chỗ cho anh ta.
Anh ta được đưa đến quầy, và nói:
— Bán cho tôi một hộp bao cao su!
Theo Tuổi Trẻ Cuối Tuần
Nếu bạn thấy nhàm chán với những icon vô tri vô giác trên desktop, tại sao không cho chúng đánh nhau để ta xem?

Không nhìn rõ?
Đã đến lúc đổi sang màn hình LCD Ultra Sharp rồi đấy!
Sóng di động bây giờ trở thành sóng vi-ba.
Điều này giải thích tại sao nhiều cái điện thoại tự nhiên bốc cháy.
Không tin? Các bạn cứ thử đi rồi biết!
Dạo này giới sưu tầm đang truy tìm tờ tiền giấy 30 đồng, hàng độc của Việt Nam (mà cũng hầu như của thế giới nữa).
Ai hiện đang còn sở hữu mấy tờ tiền này thì chuẩn bị giàu to.

Bình