Các ảnh hồng ngoại thường có tone màu rất… lạ mắt: không nhiều màu sắc nhưng rất sặc sỡ. Rất khó mà diễn tả bằng lời, chỉ có thể nói là rất… liêu trai chí dị! Dường như là ảnh của cỏi trên, của thế giới khác, không phải thế giới thật của chúng ta. Điều này là do ảnh hồng ngoại chỉ thể hiện sắc độ mà mắt thường không thể nhìn thấy.
Đầu tiên chúng ta nên phân biệt dải màu hồng ngoại với tử ngoại. Dải màu mà mắt thường có thể nhìn thấy được (gọi là dải màu khả kiến) có bước sóng từ 400nm đến 750nm (nano-met). Dải màu hồng ngoại có bước sóng cao hơn: 750nm đến 1000nm, trong khi dải màu tử ngoại (tia cực tím) có bước sóng thấp hơn từ 10nm đến 400mm. Có thể dịch thẳng nghĩa Hán Nôm là ‘hồng ngoại’ là ‘phía ngoài màu hồng’, còn ‘tử ngoại’ là ‘phía ngoài màu tím’.
Có một sự thật chưa được tiết lộ là máy ảnh kỹ thuật số có màn cảm biến CCD và CMOS ngoài khả năng nhận diện các dải màu khả kiến, còn có khả năng đặc biệt nhạy cảm với bước sóng hồng ngoại từ 750nm đến 900mn. Cho nên thông thường các ống kính có nhiệm vụ cản các tia hồng ngoại không cho đi qua thấu kính. Nếu chúng ta lộn ngược cái rào cản này lại, chúng ta sẽ khám phá một thể giới hoàn toàn khác biệt.
Kỹ thuật chụp ảnh hồng ngoại là làm sao lọc và lưu lại các dải màu hồng ngoại, rồi bằng cách nào đó, tịnh tiến xuống dải màu khả kiến.
Có 3 cách để có được một bức ảnh hồng ngoại:












Bình